1. Bao ngày đợi [Bm] mong khi cây trở [D] vàng
Một người đi [Em] xa người [F#7] ta yêu nhất [Bm] đời
Hồi âm mong [Em] manh như chim bay xa [A] cành
Quên vết hằn không [F#7] tên.
2. Khung trời quạnh [Bm] hiu tim sa vũng [D] lầy
Đậm màu cô [Em] liêu vì [F#7] ta yêu rất [Bm] nhiều
Người xa nơi [Em] đâu lang thang như mây [A] trời
Quên [F#7] những ngày bên [Bm] nhau.
ĐK:
Quên ngày tươi [G] nắng, quên gió ngang [Em] qua
Quên tay dịu [G] mềm xoa dịu những niềm [A] đau
Khi đời lượn [D] chao. [F#7]
Khi trời thay [G] nắng, khi gió quên [Em] trôi
Người quên thật [G] rồi kỷ niệm cũng dần [A] tan
Nhưng [F#7] buồn mênh [Bm] mang.
3. Trông vào giọt [Bm] sương nghe hơi thở [D] dài
Đợi chờ mây [Em] bay về đây cho tiếng [Bm] cười
Đời thêm tươi [Em] vui đi song song bên [A] đời
Lưu [F#7] nỗi buồn xa [Bm] xôi.