Tôi biết rằng [Abm] em, đã quên tôi mất [Ebm] rồi
Kể từ khi im [Abm] tiếng
Khoảng không dang [F#] dở, bào mòn tôi trăm [B] điều
Mong chờ em lên [Ebm] tiếng, thức dậy hồn quên [F#] đau. [Ebm]
Thao thức trọn [Abm] đêm, để suy tư với [Ebm] đời
Lửa lòng như đưa [Abm] lối
Chậm đưa tôi [F#] về, ngày cùng nhau nô [B] đùa
Đêm về vui chung [Ebm] bước, giấc mộng đẹp mai [Abm] sau.
Làm tôi [C#m] nhớ như in bao kỷ [Ebm] niệm một thời yêu thiết [Abm] tha
Tuổi xanh nhấp [F#] nháy, bơ vơ trôi lạnh [Ebm] lùng
Về chiều không hay [F#] biết, nằm dài tựa phút [Abm] giây.
Tôi chỉ cầu [Abm] xin, gió mưa xoa dĩ [Ebm] vãng
Để vào sâu đơn [Abm] lẻ
Về nơi hoang [Ebm] dại, thật [F#] thà hơn nhân [B] loại
Khu vườn xanh hương [F#] sắc, mát [Ebm] nhẹ nhàng tim [Abm] tôi.