1. [Eb] Giữa cả thế giới sao ta chọn người không thương
[Ab] Tự dày vò nhiều năm vẫn chưa quên được
Từ ngày [Fm] ta dứt khoát để ngưng tổn [Bb] thương
Anh mải mê tìm phương [Eb] hướng.
Để lại được [Ab] thấy em như lúc [Bb] đầu
Biết rằng điều [Gm] ấy quá đỗi cưỡng [Cm] cầu
Giờ hạnh phúc của [Fm] em đủ lớn
[F] Để ký ức phải xóa anh từ [Bb] lâu.
2. [Eb] Chính khoảnh khắc ấy khi em cùng người trăm năm
[Ab] Dù lòng này giờ đã rối như tơ tằm
Vẫn đau [Fm] đáu bất giác muốn nói câu thật [Eb] tâm
Anh vẫn cần em [Eb] lắm.
Những tháng ngày thật [Ab] ngắn nhưng anh vẫn sống trong vô [Bb] tận
Dẫu không [Gm] thành ta cũng chẳng ân [Cm] hận
Và nếu yêu em là [Fm] sai
Thì chắc anh [Bb] đã tái phạm nhiều [Eb] lần.
ĐK:
Từ đầu người như anh đã [Ab] không xứng có trong an [Bb] bài
Cố gắng chỉ tô thêm lở [Gm] lem giấc mơ đang dần [Cm] phai
Ngậm ngùi nuối tiếc nhìn [Fm] em trong váy trắng bên cạnh [Bb] ai mang anh ra xa thực tại
[Eb] Khi anh không còn tư cách đó.
Giờ một mình cô đơn lại [Ab] đứng giữa mênh mông khoảng [Bb] trời
Đưa tay nhặt từng mảnh vỡ [Gm] tan danh phận mình đánh [Cm] rơi
Với anh một [Fm] lần chúc phúc là [Bb] vạn lần đau em [Eb] ơi.
3. [Eb] Vốn dĩ đã khó cho hai người lạ tâm giao
[Ab] Đừng buồn vì chuyện mình dở dang thế nào
Hãy trân [Fm] quý khi ta đã có duyên gặp [Bb] nhau
Giữa muôn trùng cô [Eb] đơn.
Và hãy [Ab] đi thật xa cho em nhìn [Bb] lại
Đến ngày mộng [Gm] mơ cũng nên hình [Cm] hài
Phần anh có thể là [Fm] đi bất kỳ đâu
Cũng chẳng đi [Bb] khỏi nơi mình từng bắt [Eb] đầu.
ĐK:
Từ đầu người như anh đã [Ab] không xứng có trong an [Bb] bài
Cố gắng chỉ tô thêm lở [Gm] lem giấc mơ đang dần [Cm] phai
Ngậm ngùi nuối tiếc nhìn [Fm] em trong váy trắng bên cạnh [Bb] ai mang anh ra xa thực tại
[Eb] Khi anh không còn tư cách đó.
Giờ một mình cô đơn lại [Ab] đứng giữa mênh mông khoảng [Bb] trời
Đưa tay nhặt từng mảnh vỡ [Gm] tan danh phận mình đánh [Cm] rơi
Với anh một [Fm] lần chúc phúc là [Bb] vạn lần đau em [Eb] ơi.
ĐK:
Từ đầu người như anh đã [Ab] không xứng có trong an [Bb] bài
Cố gắng chỉ tô thêm lở [Gm] lem giấc mơ đang dần [Cm] phai
Ngậm ngùi nuối tiếc nhìn [Fm] em trong váy trắng bên cạnh [Bb] ai mang anh ra xa thực tại
[Eb] Khi anh không còn tư cách đó.
Giờ một mình cô đơn lại [Ab] đứng giữa mênh mông khoảng [Bb] trời
Đưa tay nhặt từng mảnh vỡ [Gm] tan danh phận mình đánh [Cm] rơi
Với anh một [Fm] lần chúc phúc là [Bb] vạn lần đau em [Eb] ơi.
Chắc yêu anh là [Fm] sai, một người không [Bb] xứng có trong an [Eb] bài.