Từng cánh [C#m] hoa đang rụng rơi
Chẳng đợi tới [A] thu
Như em chẳng thể đợi lúc [E] anh
Quay lại khâu vết thương chẳng [B] lành.
Làn gió [C#m] kia cứ khe khẽ
Nhắc lại với [A] em
Những ký ức của mình khi [E] ấy
Nhớ những lúc tay chẳng giữ [B] tay
Thì mắt lại [C#m] cay.
1. Anh đã quen với cảm giác cô [A] đơn
Quen với hàng ngày đau [E] đớn
Cố để từng ngày tốt [B] hơn.
[C#m] Ngôi nhà xưa từng của chúng [A] ta
Nay đã được tô [E] mới
Thế nhưng chẳng thể [B] mời nhau tới.
2. Nước mắt chẳng [C#m] thể ngừng
Che tay và nhắm tịt mắt cũng [A] chẳng dừng
Sao bôi và xóa đi hết những [E] tháng ngày
Ngỡ mình đắm [B] say.
Nhớ lắm hoàng hôn mà ta từng [C#m] ngắm cùng em
Nhớ lúc ngắm pháo hoa sáng cho [A] hết cả đêm
Giờ mới [E] hay thì tất cả dần đã biến [B] mất như mây.
ĐK:
Từng cánh [C#m] hoa đang rụng rơi
Chẳng đợi tới [A] thu
Như em chẳng thể đợi lúc [E] anh
Quay lại khâu vết thương chẳng [B] lành.
Làn gió [C#m] kia cứ khe khẽ
Nhắc lại với [A] em
Những ký ức của mình khi [E] ấy
Nhớ những lúc tay chẳng giữ [B] tay
Thì mắt lại [C#m] cay.
2. Nước mắt chẳng [C#m] thể ngừng
Che tay và nhắm tịt mắt cũng [A] chẳng dừng
Sao bôi và xóa đi hết những [E] tháng ngày
Ngỡ mình đắm [B] say.
Nhớ lắm hoàng hôn mà ta từng [C#m] ngắm cùng em
Nhớ lúc ngắm pháo hoa sáng cho [A] hết cả đêm
Giờ mới [E] hay thì tất cả dần đã biến [B] mất như mây.
ĐK:
Từng cánh [C#m] hoa đang rụng rơi
Chẳng đợi tới [A] thu
Như em chẳng thể đợi lúc [E] anh
Quay lại khâu vết thương chẳng [B] lành.
Làn gió [C#m] kia cứ khe khẽ
Nhắc lại với [A] em
Những ký ức của mình khi [E] ấy
Nhớ những lúc tay chẳng giữ [B] tay
Thì mắt lại [C#m] cay.