1. Xin cám ơn người cho ta niềm [Cm] đau
[Fm] Xin cám ơn người cho [G7] ta ngàn tiếng tơ [Cm] sầu
Tình ấy đã [Ab] chết, đã [Bb] tan như khói hương [Eb] rồi
Đã [Fm] trôi theo áng mấy [Ddim] trời, chìm [G7] vào thiên thu mãi mãi.
2. Qua tháng năm dài, ôm cuộc tình [Cm] si
[Fm] Thân xác rã rời trong [G7] ta hằn sâu bóng [Cm] hình
Dù có tiếc [Ab] nuối vấn [Bb] vương tình cũng xa [Eb] rồi
Có [Fm] đau thì cũng muộn [Ddim] màng, chỉ [G7] mình tôi riêng [Cm] mang.
ĐK:
Người [Cm] hỡi ân tình [Ab] đó bao nồng [Fm] thắm ta đã trao [Cm] người
Người [Fm] hỡi ân tình [C#] đó, không còn [Ddim] nữa ta còn thiết [Ab] tha mong [G7] chờ
Lệ [Cm] này dành riêng cho [Eb] ai tình [Fm] này chìm trong cơn [Ab] say
Nhạt [Cm7b5] nhòa tàn trong mưa [Ddim] bay xót [G7] xa một mối tình [Cm] vay.
3. Thôi đã qua rồi ta còn niềm [Cm] đau
[Fm] Giây phút bên người yêu [G7] thương giờ đã xa [Cm] rồi
Sầu mãi chất [Ab] ngất xót [Bb] xa tan nát tim [Eb] này
Tiếc [Fm] thương thôi cũng [Ddim] đành lời [G7] này dành cho riêng [Cm] em.