1. Đã tắt đi những [A] hương tình mà chiều vẫn lên màu nắng
Cứ [D] ngỡ đã quên lâu [Bm] rồi mà [E7] lòng ray rứt từng [A] đêm
Suối tóc cứ êm như [C#m] tơ quyện vào hương đóa [D] Ngọc Lan
Níu [F#7] mãi tơ vương [Bm] năm xưa hồn nghe se sắt [E7] nỗi buồn
2. Nhớ mãi nhớ môi [A] ai cười dịu dàng nắng vương làn tóc
Cứ [D] ngỡ tháng năm [Bm] lạnh lùng mờ [E7] phai hương sắc ngày [A] qua
Có biết bước chân [C#m] đi xa là lòng vương vấn [D] tình qua
Mãi [F#7] mãi nuối hương [Bm] năm xưa tìm [E7] đâu những tháng [A] ngày qua.
ĐK: Đã nhủ [D] lòng thôi đừng nhớ đã [Dm] nhủ lòng thôi đừng [A] mơ
Sao [C#m] nghe tình quanh [C#7] quất mỗi [F#m] đêm
Đã dặn [D] lòng thôi đừng nhớ đã [Dm] dặn lòng thôi đừng [A] mơ
Sao [F#m] nghe hoài câu [Bm] hát yêu [E7] người.
3. Đã bước đi qua [A] nữa đời mà hồn vẫn run thành tiếng
Lóng [D] ngóng mắt ai bên [Bm] vườn dịu [E7] dàng hương đóa [A] Ngọc Lan.
Dĩ vãng mãi ngân [C#m] nga theo bài ca vương bóng [D] chiều thu
Lá [F#7] rớt bên hiên [Bm] dịu dàng thầm [E7] run như tiếng [A] lòng tôi