1. Sài Gòn anh ở [F#m] đó, có còn những hàng [Bm] cây
Chờ người anh đứng [E] ngóng, cuối đường lá nhẹ [A] bay
Cuộc tình theo cơn [F#m] gió, bao nguyện ước cùng [Bm] nhau
Áo anh đã thay [F#m] màu. [C#7]
Sài Gòn anh ở [F#m] đó, bấy giờ những chiều [Bm] mưa
Giọt buồn như nước [E] mắt, ướt đẫm bóng ngày [A] xưa
Một thời vui đã [D] mất, anh còn biết tìm [C#7] đâu
Có là mãi nghìn [F#m] sau.
ĐK:
[F#m] Ai dáng yêu đôi vai [Bm] gầy
[E] Làn tóc ngát hương [A] say
Mắt xanh nay u [C#7] hoài
Cuộc sống không ngày [F#m] mai.
Không một bóng tương [A] lai
Trong điệu buồn u [D] uất
Trong lệ sầu chua [C#m] cay
Ôi ngày tối đêm [F#m] dài.
2. Sài Gòn anh ở [F#m] đó, phố tàn vắng người [Bm] qua
Giọng nào lên tiếng [E] hát, ân tình những bài [A] ca
Sài Gòn còn mưa [F#m] bão, đưa anh đi phương [Bm] nào
Sài Gòn còn hay [C#7] mất, hận sầu chợt dâng [F#m] cao.
Sài Gòn anh ở [F#m] đó, có thầm trách nguời [Bm] đi
Vội vàng hay không [E] đến, cho lời cuối biệt [A] ly
Sài Gòn anh bên [F#m] ấy, tha phương em bên [Bm] này
Làm sao ta nói [C#7] tới, nghìn trùng rồi anh [F#m] ơi.