1. Anh đi [Bm] rồi mình [A] em về dưới [D] mưa
Chợt [F#7] nghe thành phố thở [Bm] dài
Bỗng [A] dưng lòng mình se [D] lại
Em u [G] hoài thương kỷ niệm [F#7] xưa
Xa xôi [Em] rồi [A] chìm theo cơn [D] mưa.
Anh đi [F#m] rồi mình em về bơ [G] vơ
Nước mắt [F#m] rơi như hạt sương [Bm] buồn
Xót [A] xa dâng buốt lạnh tâm [G] hồn
Xa anh [F#m] rồi đời em chiếc bóng
Em đâu [F#7] hiểu tâm hồn đàn [Bm] ông. [A]
ĐK1:
[D] Ôi đàn [F#m] ông là vùng trời lắm [Bm] mộng
Ôi đàn [Em] ông là đại dương biển [G] rộng
Ôi đàn [A] ông là dòng sông nông [D] cạn
Là người [F#m] già người em bé ngây [A] ngô
Là linh [F#7] mục là quỷ dữ hung [Bm] hăng [Em] [A]
[D] Ôi đàn [F#m] ông là loài tình cuồng [Em] si
Ôi đàn [A] ông là mật ngọt hiểm [D] nguy
Ôi đàn [F#m] ông là hẹn thề rồi [Bm] quên
Là thỏa mộng rồi [A] xa
Là vỗ [F#m] về là [F#7] trăng gió phong [Bm] ba.
2. Yêu anh [Bm] rồi đời [A] em chỉ có [D] anh
Từ [F#7] khi tình lỡ mộng [Bm] đầu
Người [A] đi một người khóc [D] sầu
Em như [G] loài chim nhỏ bị [F#7] thương
Chim sợ [Em] hoài [A] cành cung vô [D] tư.
Xa anh [F#m] rồi hỏi em còn yêu [G] ai
Vết tích [F#m] xưa chưa nhạt tên [Bm] người
Ái ân [A] xưa hương lạnh tro [G] tàn
Nghe mưa [F#m] sầu từng đêm phố vắng
Em hỏi [F#7] lòng em hận đàn [Bm] ông.
ĐK2:
[D] Ôi tình [F#m] yêu là vùng trời bất [Bm] tuyệt
Ôi tình [Em] yêu là dòng sông vĩnh [G] biệt
Ôi tình [A] yêu là niềm đau khôn [D] tận
Là địa [F#7] đàng là thung lũng trăng [A] sao
Rồi hoang [F#7] tàn rồi đổ vỡ thương [Bm] đau [Em] [A]
[D] Ôi tình [F#m] yêu là loài tình cuồng [Em] si
Ôi tình [A] yêu tựa mật ngọt hiểm [D] nguy
Ôi tình [F#m] yêu là một người tìm [Bm] đi
Rồi một người tìm [A] quên
Người hững [F#m] hờ người [F#7] thương nhớ bơ [Bm] vơ.