1. Đêm lắng [Bb] xuống xóa bóng chiều mờ sương [Dm] rơi.
Tôi đứng [Cm] đắm đuối lướt hồn về xa xôi
Ôi dĩ [F] vãng gieo rắc [F7] mối nhớ thương trên muôn ngàn [Bb] lối [F7]
Tôi nhớ mãi [Bb] mãi đóa mộng đầu xa [Dm] xưa
Khi chớm [Cm] biết nhớ biết giận hờn vu vơ
Thơ ấu [F] hỡi sao nỡ [F7] cất bước tới không gian xa [Bb] mờ.
ĐK:
Hồn tìm ngược về [Bb] bến dĩ vãng [Gm]
Nhớ mối tình đầu dệt [Eb] dưới ánh nắng [Gm]
Trong bóng chiều tà dịu [Bb] êm
Say sưa bên [F] em tôi trao câu trìu [Cm] mến
Và lòng rộn ràng nhớ chốn [F] cũ
Dưới mái nhà ngày nào [Bb] sống ấm cúng
Chung khúc nhạc lòng nồng [Ab] say
Bên em thơ [Cm] ngây còn vấn vương trời [F7] mây.
2. Tôi vẫn [Bb] nhớ nhớ mãi một chiều chia [Dm] ly.
Em đứng [Cm] quyến luyến thấm lệ nhòa trên mi
Tôi vẫn [F] nhớ, tôi vẫn [F7] nhớ dẫu nay xa xôi vạn [Bb] lý.
Ôi dĩ [Bb] vãng đến ấm lòng người pha [Dm] phôi
Tôi cất [Cm] tiếng hát với nhịp đàn chơi vơi
Ôi dĩ [F] vãng, ôi dĩ [F7] vãng vẫn sống trong tôi muôn [Bb] đời.