1. Tuổi trẻ được [E] bao năm xuân xanh việc gì lòng [C#m] ta cứ canh cánh
Có những người [A] đến bên ta cho [B] ta vấp ngã để lớn [E] khôn.
Mặt trời trên [A] cao vẫn rạng ngời
Cuộc đời này vốn [Abm] dĩ luôn tuyệt [C#m] vời
Bao [F#m] dung để cho tâm hồn luôn được thảnh [B] thơi.
2. Lạc quan [E] tâm an yên, dù đời có [C#m] lắm ưu phiền
Nhẹ nhàng ta [A] nhấc balo lên [B] vai ta bước [E] đi
Vài cơn [A] mưa không xua được nắng vàng
Ngàn sóng [Abm] gió không tan được tiếng [C#m] cười
Vững [F#m] bước ta đi tận [B] khắp nơi đất [E] trời.
ĐK:
Vì [E] balo ta chẳng to, việc gì mà [B] ta phải đắn đo
Gạt bỏ đi [A] hết âu lo, gian [B] khó với những ưu [E] phiền
Mọi chuyện buồn [A] trong tim ta, cũng bởi [Abm] do tâm [C#m] ta
Nghĩ tích cực [F#m] lên, để nụ cười luôn ở [B] bên.
Vì [E] balo ta chẳng to, phải đựng niềm [B] vui, không lắng lo
Bởi vì cuộc [A] sống ngắn lắm chớp [B] mắt ta đã già [E] đi
Hoà mình vào [A] thiên nhiên nắng mai phía trước dù đường [Abm] ta đi có [C#m] dài
Những giấc [F#m] mơ, ta cứ [B] mơ trạm dừng hạnh phúc đang đón [E] chờ.
2. Lạc quan [E] tâm an yên, dù đời có [C#m] lắm ưu phiền
Nhẹ nhàng ta [A] nhấc balo lên [B] vai ta bước [E] đi
Vài cơn [A] mưa không xua được nắng vàng
Ngàn sóng [Abm] gió không tan được tiếng [C#m] cười
Vững [F#m] bước ta đi tận [B] khắp nơi đất [E] trời.
ĐK:
Vì [E] balo ta chẳng to, việc gì mà [B] ta phải đắn đo
Gạt bỏ đi [A] hết âu lo, gian [B] khó với những ưu [E] phiền
Mọi chuyện buồn [A] trong tim ta, cũng bởi [Abm] do tâm [C#m] ta
Nghĩ tích cực [F#m] lên, để nụ cười luôn ở [B] bên.
Vì [E] balo ta chẳng to, phải đựng niềm [B] vui, không lắng lo
Bởi vì cuộc [A] sống ngắn lắm chớp [B] mắt ta đã già [E] đi
Hoà mình vào [A] thiên nhiên nắng mai phía trước dù đường [Abm] ta đi có [C#m] dài
Những giấc [F#m] mơ, ta cứ [B] mơ trạm dừng hạnh phúc đang đón [E] chờ.
ĐK:
Vì [E] balo ta chẳng to, việc gì mà [B] ta phải đắn đo
Gạt bỏ đi [A] hết âu lo, gian [B] khó với những ưu [E] phiền
Mọi chuyện buồn [A] trong tim ta, cũng bởi [Abm] do tâm [C#m] ta
Nghĩ tích cực [F#m] lên, để nụ cười luôn ở [B] bên.
Vì [E] balo ta chẳng to, phải đựng niềm [B] vui, không lắng lo
Bởi vì cuộc [A] sống ngắn lắm chớp [B] mắt ta đã già [E] đi
Hoà mình vào [A] thiên nhiên nắng mai phía trước dù đường [Abm] ta đi có [C#m] dài
Những giấc [F#m] mơ, ta cứ [B] mơ trạm dừng hạnh phúc đang đón [E] chờ.