1. [Gm] Đêm mình ta với bóng niềm đau khuất [G7] lấp nhớ nhung giăng [Cm] đầy
[F7] Đêm mình ta đơn côi mình ta đơn côi mắt môi nhạt [D7] phai
[Gm] Trôi về miền ký ức tình xưa chất [G7] ngất những tháng ngày đã [Cm] xa
[A] Người dấu yêu nơi nào để nhớ thương giăng [D7] thành nổi [Gm] sầu
ĐK: [Gm] Đêm nhìn vầng trăng khuya lẻ [A] loi giữa trời bơ [D7] vơ
Đêm bên thềm sương rơi như hạt sầu rơi hắt hiu niềm [Gm] nhớ
[Ab] Mênh mông sầu vây[Eb] quanh giữa cơn mê [D] đời lẻ bóng
[D7] Xin cho được bình yên giữa cơn mơ đầy nổi [Gm] niềm.
2. [Gm] Đêm mình ta với bóng niềm đau khuất [G7] lấp nhớ nhung giăng [Cm] đầy
[F7] Đêm mình ta đơn côi mình ta đơn côi mắt môi nhạt [D7] phai
[Gm] Trôi về miền ký ức tình xưa chất [G7] ngất những tháng ngày đã [Cm] xa
[A] Người dấu yêu nơi nào để nhớ thương giăng [D7] thành nỗi [Gm] sầu
[Eb] Đêm mình ta với bóng [A] đêm mình ta với [D7] bóng, giữa trời bơ [Gm] vơ