1. Giọt mồ [Cm] hôi, mẹ rơi thấm ướt đôi [Bb] môi
Gánh [F] rong đã bao năm rồi
Mong ngày con lớn khôn [Cm] thôi
Dù gian [Bb] nan, dù hy sinh cũng không [Cm] màng
Dù cho tháng năm phai [F] tàn
Nhưng [Gm] lòng chẳng chút than [Cm] van.
2. Đoạn đường [Cm] xa, mình con đang bước đi [Bb] qua
Nhớ [F] thương biết bao quê nhà
Nơi này sao lắm phong [Cm] ba
Cầu bình [Bb] an, ngày mai tươi sáng huy [Eb] hoàng
Nguyện [Cm] đem trái tim son [F] vàng
Mang [Gm] về đổi lấy vinh [Cm] quang.
T-ĐK:
[Cm] Con ăn uống gì chưa?
Không thức khuya [F] nhiều ngủ sớm nghe [Gm] chưa?
[Bb] Đêm nay đã giao thừa
Không biết bây [Gm] giờ, con về nhà [Cm] chưa?
ĐK:
Tết này mẹ [F] ơi, về sao chẳng được mẹ [Cm] ơi
Mắt sầu lệ [Bb] rơi, biết [Gm] bao nỗi niềm đầy [Cm] vơi
Pháo hoa vang [Eb] trời, người [F] ta chúc mừng năm [Cm] mới
Có riêng tôi [Bb] ngồi, trông [Gm] về quê nhà mù [Cm] khơi.
Nhắn dùm mẹ [F] tôi, đời con có mình mẹ [Cm] thôi
Biết rằng mẹ [Bb] tôi, buồn [Gm] thương mấy xuân qua [Cm] rồi
Xứ xa quê [Eb] người, đời [F] con vẫn còn nổi [Cm] trôi
Chốn quê mẹ [Bb] ngồi, mong [Gm] ngày con về mà [Cm] thôi.
ĐK:
Tết này mẹ [F] ơi, về sao chẳng được mẹ [Cm] ơi
Mắt sầu lệ [Bb] rơi, biết [Gm] bao nỗi niềm đầy [Cm] vơi
Pháo hoa vang [Eb] trời, người [F] ta chúc mừng năm [Cm] mới
Có riêng tôi [Bb] ngồi, trông [Gm] về quê nhà mù [Cm] khơi.
Nhắn dùm mẹ [F] tôi, đời con có mình mẹ [Cm] thôi
Biết rằng mẹ [Bb] tôi, buồn [Gm] thương mấy xuân qua [Cm] rồi
Xứ xa quê [Eb] người, đời [F] con vẫn còn nổi [Cm] trôi
Chốn quê mẹ [Bb] ngồi, mong [Gm] ngày con về mà [Cm] thôi.
* Mẹ ngồi chờ [Cm] xuân đến đi bao lần
Tháng năm trôi [Bb] dần, sao đời con còn gian [Gm] truân
Ráng lên chuyên [Bb] cần, con [Gm] rồi sẽ được thành [Cm] nhân.
Xứ xa quê [Eb] người, đời [F] con vẫn còn nổi [Cm] trôi
Chốn quê mẹ [Bb] ngồi, mong [Gm] ngày…. con về mà [Cm] thôi.