1. Có những [Abm] ngày, em như tia nắng [E] sớm
Chiếu qua [F#] đời, anh tưởng mình đang [Abm] mơ
Bàn tay [Abm] đó, đã dìu anh qua [F#] tối
Qua những [Ebm] lần, anh chẳng là chính [Abm] anh.
Em chẳng [B] nói, nhưng luôn hiểu anh [F#] nhất
Giữa thế [Ebm] gian, lặng lẽ như dòng [Abm] sông.
ĐK1:
Cảm ơn [E] em, vì đã từng ở [B] đây
Vì yêu [F#] anh, khi anh chẳng là [Abm] ai
Cảm ơn [E] em, vì từng tin vô điều [B] kiện
Dù cuối [F#] cùng, chẳng thể bước cùng [Abm] nhau. [E] [F#] [Abm]
2. Có lẽ [Abm] giờ, em đang bên ai [E] khác
Và nụ [F#] cười, chẳng còn dành cho [Abm] anh
Nhưng anh [Abm] biết, những gì ta đã [F#] có
Là thật [Ebm] lòng, dẫu ngắn ngủi mong [Abm] manh.
Có đôi [B] khi, ký ức làm anh [F#] khóc
Nhưng ấm [Ebm] lòng, vì đã từng có [Abm] em.
ĐK2:
Cảm ơn [E] em, vì đến trong đời [B] anh
Tựa cơn [F#] mưa, làm dịu trái tim [Abm] khô
Dù hôm [E] nay, là hai đường xa [B] lạ
Anh vẫn mỉm [F#] cười, khi nghĩ về em [Abm] thôi.
3. Có người [Abm] đến, để rời [E] xa
Nhưng để [F#] lại, cả một đời thiết [Abm] tha
Nếu mai [E] sau, ta chẳng thể gặp [B] lại
Thì cảm [F#] ơn, [Eb7] vì đã đến một [Abm] lần.
ĐK3:
Cảm ơn [E] em, vì đã từng là [B] em
Vì đã [F#] khiến, anh biết cách yêu [Abm] thương
Dẫu chẳng [E] phải, kết thúc như mong [B] ước
Thì yêu [F#] em, là điều đẹp nhất đời [Abm] anh.
Cảm ơn [E] em... [F#]
Cảm ơn [Abm] em...
Dù giờ [E] chẳng... [F#] còn bên nhau [Abm] nữa.