1. Ru [D] con bằng vòng tay ấm, cho [A7] con yêu tiếng dịu [D] dàng
Ru con bằng bầu sữa nóng, cho [A7] con ơn mãi tình [D] nồng
Ru [G] con bằng bài ca ngắn, cho [D] con mến nhạc và [A7] thơ
Ru [Bm] con còn nhờ mây [D] gió, tim [A7] con chẳng có vực [D] bờ
Ru [D] con bằng rừng trên núi, con [A7] ơi, mưa nắng còn [D] dài
Ru con bằng đồi ven suối, cho [A7] con không oán thù [D] người
Ru [G] con bằng cỏ hoa mới, trăng [D] sao kết lại thành [A7] đôi
Yêu [Bm] muôn loại và muôn [D] tánh, mai [A7] sau chẳng sống một [D] mình.
Ù [D] ơ mẹ ru con biết
Yêu [A7] thương như câu đầu [D] lòng
Nghìn năm còn đây thắm thiết
Câu [A7] ru mạch máu Đông [D] Phương.
2. Tim [D] em là bình minh mới, cho [A7] con tia máu đỏ [D] ngời
Ru con bằng làn hương mới, cho [A7] con thơm ngát lòng [D] đời
Ôm [G] con nhìn vào con nhé! Cho [D] con lẽ đạo thường [A7] chân
Môi [Bm] em là nụ hoa [D] thánh, cho [A7] con ngợp ánh chiêu [D] dương
Con [D] ơi! Mẹ là Thượng Đế, cho [A7] con tâm lý nguyên [D] sơ
Câu ru và dòng sữa quý, cho [A7] con nguyên lý diệu [D] vời
Ru [G] con rằng: Đời muôn lối, như [D] mây kết hợp, rồi [A7] tan
Thân [Bm] con là Trời cao [D] vói, tim [A7] con là cõi địa [D] đàng.
Ù [D] ơ mẹ ru con biết
Yêu [A7] thương như câu đầu [D] lòng
Nghìn năm còn đây thắm thiết
Câu [A7] ru mạch máu Đông [D] Phương.