1. [Bb] Có bao giờ em [F] nghĩ sau này
Sẽ [Gm] mãi bên cạnh [Dm] nhau?
Đến [Eb] lúc anh phải hiểu [Bb] rằng
Thế [Cm] giới em mong thật [F] rộng lớn.
2. [Bb] Nếu trở thành cơn [F] gió
Anh hòa vào [Gm] mây vô hình không [Dm] sắc
Em giống [Eb] như là cả bầu [Bb] trời
Để có [Cm] thể bên dù [F] em chẳng thấy [Bb] anh.
[Eb] Lúc khi trời mưa [Gm] dông
Một [Eb] mình em trông
Liệu người mới có chở [F] che?
ĐK:
Kể từ khi [Bb] em muốn xa rời anh để lại con [F] tim anh mang nhiều vết xước
[Gm] Giấu nước mắt anh nghẹn một mình [Dm] thấu
Chắc do anh chẳng [Eb] phải là nơi mà em muốn [Bb] về nhà
Sao anh có thể [Cm] quên được em rồi xem mọi chuyện như [F] chưa từng diễn ra.
Chẳng phải [Bb] em anh cũng chẳng muốn yêu một ai [F] khác và cho đi tất cả
[Gm] Để tim anh lại một lần vỡ tan [Dm] tành
Đến khi ta gặp [Eb] lại nước mắt chẳng còn để ướt mi [Dm] mỉm cười nhìn [Gm] nhau
[Cm] Chắc do em đã quên cảm [F] giác khi hai chúng ta bắt [Bb] đầu.