1. Điều may mắn [E] nhất là ta đã chưa một [B] lần buông xuôi
Thật [C#m] may, không vơi đi nỗi [Abm] nhớ từ đầu tới cuối
Vì [A] gặp nhau là nhân [B] duyên, của [Abm] ông [C#m] trời
Còn rời [F#m] xa là quyết định của một trong [B] hai chúng ta.
2. Năm tháng [E] ấy anh từng muốn chinh [B] phục cả thế giới
Tới cuối con [C#m] đường, lại thấy sao mình [Abm] thật chơi vơi
Nhìn [A] lại chỉ có [B] em, từng [Abm] chút một là [C#m] em
Người còn [F#m] gái đã đến sưởi ấm trái [B] tim anh.
ĐK:
Bầu trời [E] ấy rộng lớn như thế [B] đấy
Đi nơi [C#m] đâu anh vẫn chẳng thể gặp [Abm] em vậy
Cuộc đời [A] này đôi [B] khi cũng nhỏ [Abm] bé lắm [C#m] đấy
Gặp [F#m] ai trên trái đất anh cũng [B] thấy giống em.
Chặng đường còn [E] lại mong gần nhau mãi [B] mãi
Dù ngày [C#m] mai bao thử thách và hàng [Abm] vạn những chông gai
Thì [A] đáp án của [B] anh, chỉ là [Abm] em, chỉ là [C#m] em
Là [F#m] em câu [B] trả lời duy [E] nhất.