1. Xin gọi [Ebm] tên người đàn bà đã [B] cũ
Bước qua niềm [C#] đau trót yêu thương kiếp [F#] nào
Còn gì [Abm] đâu khi cuộc [C#] tình tan [F#] vỡ
Đã lỡ [Bb] yêu nhưng chẳng thuộc về [Bb7] nhau.
2. Chẳng còn [Ebm] yêu vì đời nhiều gian [B] dối
Hứa yêu rồi [C#] quên xót xa thêm dỗi [F#] hờn
Rồi từ [Abm] đây một [C#] hình bóng bên [F#] đời
Tim hóa [Bb7] đá chén sầu buồn tàn [Ebm] rơi.
ĐK:
Em bây [Ebm] giờ người đàn bà đã [Abm] cũ
Quên phận [C#] người như loài thú đi [F#] hoang
Khóc chi thêm [B] đau [Ebm] cho phận bạc hồng [Abm] nhan
Yêu thương [C#] nào không mang nhiều ngang [Bb7] trái.
Em bây [Ebm] giờ người đàn bà đã [Abm] cũ
Nghiêng phận [C#] đời bao ngày tháng chênh [F#] vênh
Vẫn biết xa [B] nhau [Ebm] môi vẫn thầm gọi [Abm] tên
Về đâu anh [Bb7] hỡi ngõ hồn biết đâu [Ebm] tìm.
3. Xin đừng [Ebm] quên người đàn bà đã [B] cũ
Vết thương còn [C#] đây chút dư hương ra [F#] rời
Một lần [Abm] thôi một [C#] lần cuối trong [F#] đời
Dâng khúc [Bb7] hát tiếng lòng này đầy [Ebm] vơi.