1. Trăm năm [Dm] thôi đi về một [Gm] lần
Ta vẫy [Dm] vùng trong hố sầu [Am7] tươi
Trăm năm [Gm] sau ai còn nghe [Bb] thấy
Tiếng thở [Em7b5] than trong cõi đời [A7] này.
Trong cơn [Dm] mê ta tìm lại [Gm] mình
Đã thấy [Dm] mình trong bóng hoàng [F] hôn
Trong cơn [Bb] say nghe tình gọi [Gm] về
Đã thấy [A7] tình trượt dốc thiên [Dm] thu.
ĐK:
[Dm] Ta chơi vơi đỉnh [Gm] sầu
[C7] Đời chất ngất thương [F] đau
[Bb] Tình trăng trối đêm [A7] ngâu, tình [Dm] buồn.
[Dm] Xin cho qua đỉnh [Gm] sầu
[C] Xin cho môi nụ [F] cười
[Bb] Cho ta ru phận [Em7b5] người lẻ [A7] loi.
2. Qua trăm [Dm] năm ta còn lại [Gm] gì?
Vui chút [Dm] tình trong nấm mồ [Am7] khô
Xin ơn [Gm] trên ban lời ru [Bb] ấm
Xóa khổ [Em7b5] đau trong cõi đời [A7] này.
Qua cơn [Dm] mê ta nhìn lại [Gm] mình
Những bến [Dm] bờ xa khuất mù [F] khơi
Trong cơn [Bb] đau ta về tận [Gm] cùng
Giấc thiên [A7] đường lạc giữa hư [Dm] vô!