1. Khung trời [Em] nào màu xanh cho em mơ
Khung trời [A] nào hoa gạo đỏ gọi hè [Em] về
Khung trời [Bm] nào cho em cho [D] tôi
Khung trời [B7] nào cho mùa dấu [Em] yêu
Khung trời [Em] nào hồn em luôn thanh trong
Khung trời [D] nào hong giọt mắt em [G] cười
Khung trời [Bm] nào cho em cho [B] tôi
Khung trời [B7] nào cho ngày tháng xa [Em] rồi
ĐK1:
Một chiều [Em] thu em đi heo may sang
Nghe nắng [Am] vàng gọi nhau trên lá
Từng ngày [D] lên ngày qua rất [B7] vội
Em không về màu nhớ phai [C] phôi [B7]
Kỷ niệm [Em] xưa em mang theo trong mơ
Nghe nắng [Am] vàng nhạt trong nỗi nhớ
Cội vườn [D] xưa ngẩn ngơ cuối [B] ngày
Em không [B7] về cho hạt nắng thêm [Em] gầy.
2. Khung trời [Em] nào giờ em xa lênh đênh
Bến bờ [A] nào chân vội vã đường gập [Em] ghềnh
Khung trời [Bm] nào nay em xa [D] tôi
Cho tình [B7] đầu vụng dại thoáng [Em] rơi
Khung trời [Em] nào hồn nhiên em tinh khôi
Môi hồng [D] đào nay lạc mất đâu [G] rồi
Khung trời [Bm] nào trong em trong [B] tôi
Bao ngọt [B7] ngào theo ngày tháng xa [Em] vời.
ĐK1:
Một chiều [Em] thu em đi heo may sang
Nghe nắng [Am] vàng gọi nhau trên lá
Từng ngày [D] lên ngày qua rất [B7] vội
Em không về màu nhớ phai [C] phôi [B7]
Kỷ niệm [Em] xưa em mang theo trong mơ
Nghe nắng [Am] vàng nhạt trong nỗi nhớ
Cội vườn [D] xưa ngẩn ngơ cuối [B] ngày
Em không [B7] về cho hạt nắng thêm [Em] gầy.
ĐK2:
Chiều đồng [Em] quê mênh mông con sông trôi
Lũ én [Am] về gọi nhau xuân mới
Về lại [D] đây cùng trao tiếng [B7] cười
Nơi khung trời đầy ắp yêu [C] thương [B7]
Tìm lại [Em] nhau rong chơi nơi quê hương
Thỏa nắng [Am] vàng ngoài kia trông ngóng
Nhặt về [D] đây ngày thơ tháng [B] mộng
Tan muộn [B7] phiền vơi nỗi nhớ trong [Em] lòng
* Ngồi chợt [Em] nghe bao yêu [C] thương
Lòng chợt mênh [B7] mang ôi quê hương
Ngồi chợt [Am] nghe ai đốt [C] lá
Khép mắt [B7] lại mùi khói chiều quê [Em] xa.