1. Thà cô [C#m] đơn vì chưa từng yêu lấy ai
Còn hơn [F#m] yêu một ai mà cay đắng thay
Suốt bao đêm [A] dài, nghĩ suy trong [B] lòng, nuôi tổn [C#m] thương.
Một mình [C#m] thôi chẳng phải buồn đau đắn đo
Còn hơn [F#m] yêu vào xong lại hay lắng lo
Mất hay là [A] còn? Chữ duyên đã [B] tròn hay là [C#m] chưa?
ĐK:
[F#m] Khi xưa yêu nhau em trao tôi bao nhiêu muộn phiền
Thương đau bao [C#m] vây khắp lối xa xôi em biền biệt
Đơn côi nơi [F#m] đây nhâm nhi cô đơn cứ thế uống hết ly rượu đầy
Cố gắng nhắm [Ab7] mắt lấn át nỗi nhớ đôi môi thẫn thờ.
Thà cô [C#m] đơn vì chưa từng yêu lấy ai
Còn hơn [F#m] yêu rồi xong nhận ra đã sai
Quá đỗi bi [A] hài trách ai an [B] bài? Do mình [C#m] thôi.
2. Thà cô [C#m] đơn vì chưa từng yêu lấy ai
Được tự [F#m] do chẳng trông chờ ai sớm mai
Tối đêm không [A] cần, đỡ lo ngàn [B] lần, không biệt [C#m] ly.
Một mình [C#m] thôi chẳng phải buồn đau đắn đo
Còn hơn [F#m] yêu vào xong lại hay lắng lo
Mất hay là [A] còn? Chữ duyên đã [B] tròn hay là [C#m] chưa?
ĐK:
[F#m] Khi xưa yêu nhau em trao tôi bao nhiêu muộn phiền
Thương đau bao [C#m] vây khắp lối xa xôi em biền biệt
Đơn côi nơi [F#m] đây nhâm nhi cô đơn cứ thế uống hết ly rượu đầy
Cố gắng nhắm [Ab7] mắt lấn át nỗi nhớ đôi môi thẫn thờ.
Thà cô [C#m] đơn vì chưa từng yêu lấy ai
Còn hơn [F#m] yêu rồi xong nhận ra đã sai
Quá đỗi bi [A] hài trách ai an [B] bài? Do mình [C#m] thôi.