1. Từ một thuở [Fm] nào hoa trăng chưa [C7] nở
Những đóm mắt [Fm] sao trong đêm còn mù [C7] loà
Và ngàn thảo [Fm] mộc nằm dài giấc ngủ [C#] vùi
Chúa đã gọi [C7] con bằng tình yêu thiết [Fm] tha.
ĐK:
[F] Con xin vâng đáp [Dm] lại, [F] tình yêu Chúa vô [Am] biên
[Gm] Cho trăm năm bền [F] vững, [C7] tình Ngài vẫn trung [F] kiên.
2. Chúa đã gửi [C7] mây trên tóc chảy ngàn [Fm] hàng
Ngài gọi sóng [Ab] biếc vào mắt biển mênh [C7] mang
Và đôi môi [Fm] đó ướp thành hoa nhiệm [C7] lạ
Ngài đưa con [Bbm] đi vào [C7] kiếp sống thênh [Fm] thang.
ĐK:
[F] Con xin vâng đáp [Dm] lại, [F] tình yêu Chúa vô [Am] biên
[Gm] Cho trăm năm bền [F] vững, [C7] tình Ngài vẫn trung [F] kiên.
3. Thuở hoang sơ xa [Fm] vời mặt trời chưa ra [C7] đời
Tình yêu Chúa cao [C#] vời, trải rộng dài muôn [C7] nơi
Là hạt cát nhỏ [Eb] nhoi trong lòng đất mệt [C7] nhoài
Ngài gọi con theo [C#] lối kiếp [C7] con người sướng [Fm] vui.
ĐK:
[F] Con xin vâng đáp [Dm] lại, [F] tình yêu Chúa vô [Am] biên
[Gm] Cho trăm năm bền [F] vững, [C7] tình Ngài vẫn trung [F] kiên.