ĐK. Thân lạy [F#m] Chúa, [F#m/E] Ngài là [Dmaj7] chốn [F#7/C#] chúng con nương [Bm] thân,
từ đời [E] nọ [C#m7] qua đến đời [F#m] kia.
1) Ôi một ngàn [F#m] năm, với [Bm] Chúa, tựa một đêm [F#m] qua.
Như là một [C#] thoáng vụt [Cdim] chốc [C#7] năm canh qua [F#m] mau.
Chúa truyền phàm [Bm] nhân trở [E] về cùng với tro [A] bụi.
Chính Ngài đã [C#] phán: "Trở [C#7] về với gốc của [F#m] mình!"
2) Chúa làm họ [F#m] trôi êm [D] như [E7] người năm chiêm [A] bao. [F#m]
Thân phận họ [C#] như cỏ [Cdim] lá [C#7] xanh tươi, xum [F#m] xuê.
Ban ngày trổ [Bm] hoa nhiều [E] nụ, tươi tốt, xanh [A] mượt. [F#m]
Khi chiều vừa [C#] xuống tàn [C#7] tạ, khô héo, gãi [F#m] rụng.
3) Xin Ngài dạy [F#m/D] con biết [E] đếm ngày giờ trôi [A] qua. [F#m]
Tôi luyện dùm [C#] con lòng [Cdim] trí [C#7] khôn ngoan bội [F#m] phần.
Xin trở lại [Bm] đi! Ngài [E] chờ cho đến bao [A] giờ? [F#m]
Xin tỏ lòng [C#/F] thương phận [C#7] này, tôi tớ thấp [F#m] hèn.
4) Mong được thỏa [D] thuê, no [E] say [E7] tình Ngài yêu [A] thương. [F#m]
Để lòng rộn [C#] vui, mừng [Cdim] rỡ, [C#7] hân hoan trọn [F#m] đời. [F#7]
Xin Ngài rộng [Bm] ban tràn [E] đầy ân sủng cao [A] vời. [F#m]
Xin Ngài cũng [C#] cố mọi [C#7] việc tay chúng con [F#m] làm