1. Tình [Ebm] yêu thì huyền [B] diệu, Thập [Ebm] giá thì hắt [C#] hiu.
Tình [Bbm] yêu và Thập [B] giá gieo [Abm] vào đời tơ [Ebm] vương.
[F#] Ôi tình [Gdim] yêu trên [Abm] đỉnh đồi năm [C#] xưa,
hoàng hôn tím [Bb] lên, tình yêu ngất [Ebm] cao.
ĐK. [Abm] Chúa đã gục [C#] ngã trên đồi Cal- [F#] vê một chiều như [Bb] thế,
và [B] Chúa đã chịu [Abm] chết chỉ vì yêu [Bbm] thương, chỉ vì yêu [Ebm] thương.
[Ebm] Chúa đã gục [B] ngã trên đồi hoang [Bbm] sơ, trong chiều bơ [Ebm] vơ,
và [B] Chúa đã chịu [Abm7] chết chỉ vì yêu [Bb] thương, chỉ vì yêu [Ebm] thương.
2. Tình [Ebm] yêu càng ngọt [B] ngào, Thập [Ebm] giá càng vút [C#] cao.
Tình [Bbm] yêu dìu Thập [B] giá đi [Abm] về miền yêu [Ebm] thương.
[F#] Ôi niềm [Gdim] đau trên [Abm] đỉnh sầu tâm [C#] tư,
hỏi ai thấu [Bb] chăng, vì yêu thế [Ebm] nhân.
3. Tình [Ebm] yêu càng mặn [B] nồng, Thập [Ebm] giá càng đắng [C#] cay.
Tình [Bbm] yêu và Thập [B] giá xây [Abm] chuyện tình Giê- [Ebm] su.
[F#] Yêu trần [Gdim] gian, không [Abm] quản gì nguy [C#] nan,
chiều buông hắt [Bb] hiu, đồi nghiêng máu [Ebm] rơi.