1. Trăm [Em] năm cuộc đời bể [Am] dâu, nghe bước [B7] chân biết bao thăng [Em] trầm
Trăm năm phận người lặng [Am] câm, nghe xót [D] xa ru hồn lạnh [B7] cóng
Ngài đừng bỏ [Em] con, van lạy Thượng [C] Đế hỡi [B7] Ngài xin đừng bỏ con
Chiều [Em] nay òa lên tiếng [Am] khóc Chúa [B7] ơi xin đừng bỏ [Em] con.
ĐK:
[E] Xin Ngài ở bên con Chúa [A] ơi xin đừng bỏ [B] con
Như màu trời không phai ân tình Ngài cho con nắng [E] tươi
Con dù có đau [A] thương nếu [E] con có Chúa tự [B] tình
Nếu [C#m] con có Chúa đồng [Abm] hành con [F#m] sẽ quên [B7] đi nhọc [E] nhằn.
2. Ra [Em] khơi biển đời mênh [Am] mông, sóng gió [B7] lên cho cơn hãi [Em] hùng
Không quen đường đời muôn [Am] phương con [D] đau đớn bước chân chập [B7] chững
Ngài đừng bỏ [Em] con, van lạy Thượng [C] Đế dẫu [B7] đời không còn xót thương
Phận [Em] con từ trong tiếng [Am] khóc, chỉ có [B7] Ngài hiểu được chính [Em] con.
ĐK:
[E] Xin Ngài ở bên con Chúa [A] ơi xin đừng bỏ [B] con
Như màu trời không phai ân tình Ngài cho con nắng [E] tươi
Con dù có đau [A] thương nếu [E] con có Chúa tự [B] tình
Nếu [C#m] con có Chúa đồng [Abm] hành con [F#m] sẽ quên [B7] đi nhọc [E] nhằn.
3. Đam [Em] mê gọi đời con [Am] chi để đến [B7] nay xót xa ê [Em] chề
Nhân sinh lòng người mãi [Am] mê có ích [D] chi, mây về đầu [B7] gió
Một lần lặng [Em] lẽ, chuyện đời là [C] thế để [B7] người cũng đành bỏ rơi
Mộng [Em] sinh rồi dần phai [Am] phôi đến [B7] nay quay về Chúa [Em] thôi.
ĐK:
[E] Xin Ngài ở bên con Chúa [A] ơi xin đừng bỏ [B] con
Như màu trời không phai ân tình Ngài cho con nắng [E] tươi
Con dù có đau [A] thương nếu [E] con có Chúa tự [B] tình
Nếu [C#m] con có Chúa đồng [Abm] hành con [F#m] sẽ quên [B7] đi nhọc [E] nhằn.
4. Khi [Em] vui thời gian qua [Am] mau, khi đắng [B7] cay phút giây cũng [Em] dài
Khi con độc hành đơn [Am] côi, cũng thấy [D] xa con đường trần [B7] thế
Được Ngài ủ [Em] ấp, được Ngài dìu [C] bước hy [B7] vọng con càng vững tin
Đời [Em] con từ nay có [Am] Chúa chứa [B7] chan tiếng cười thắm [Em] tươi.